Bài thơ này của tác giả Vũ Xuân Độ, đọc lại thấy quá thân thương
Hai vai gánh cả tháng ngày
Mẹ tôi chiếc lá đò gầy chiều giông
Thân có lặn lội đục trong
Chân tăm đỡ tấm lưng còng gió sương
Khoai hà, ngô kẹ om rơm
Muống ao cà muối dầm tương qua ngày
Góp gom hạt lép hạt gầy
Đem gieo suốt những tháng ngày...thành tôi
Mẹ về với đất, với trời
Gian nan tôi vịn bóng người mà đi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét